Nhân viên múa cột ngoài ngoại hình chuẩn, còn phải bỏ ra cả nghìn USD để học. Không phải ai muốn lắc, ưỡn như thế nào cũng được.
Bên trong quán bar là một thế giới khác, nơi trật tự được sắp đặt khắt
khe, từ giám đốc, tổng quản lý, quản lý, nhân viên chăm sóc khách hàng…
Mọi hình phạt đều được quy đổi thành tiền. Ở nơi đó, những tiếp viên nữ
không đạt được doanh thu bị đối xử theo đúng nghĩa phận người bị rẻ
rúng.
Để có thể được nhận vào làm trong quán bar, tiếp viên nữ phải thông qua
các mối quan hệ của mình nhằm có thể gặp được quản lý tiếp viên. Quản
lý đồng ý, họ mới được nhận vào làm. Nhận vào làm, họ sẽ được học một
khóa cấp tốc về cách rót rượu, cách ăn nói phục vụ khách. Ngay cả cái
nhấc tay khi rót rượu cũng được lưu tâm rất kỹ càng. Phải rót sao cho
mỗi lần rượu được rót vào ly là đúng một lượng bằng lóng của ngón tay
cái. Nắp chai rượu phải được giữ bằng ngón tay vô danh và ngón út của
tay cầm rượu, để cho đẹp mắt.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất của tiếp viên nữ là phải biết uống và
uống được nhiều rượu. Đêm nào tiếp viên nữ của quán bar đều phải uống
từ 20h30 hôm này đến 4h sáng hôm sau. Họ uống nhiều đến mức, khi hỏi
"Rượu nào ngon hả em?", đều trả lời thực tình, "Đêm nào em cũng uống,
uống riết chỉ là thói quen ngậm rượu vào miệng, xong uống nước cho rượu
trôi qua cổ họng, thì biết gì mà ngon hay dở".
Ngoài doanh thu mà các chủ quán bar đặt ra cho nữ tiếp viên, thì ở
những quán bar, cứ cách 2 tuần sẽ có chương trình xổ số dành cho khách
uống nhãn hiệu rượu mới. Giải thưởng của mỗi chương trình khá cao, từ xe
gắn máy hiệu SH 300i cho đến xe Air Blade, điện thoại iPhone…
Đêm diễn ra chương trình, mỗi nữ tiếp viên phải cố gắng kiếm được khách
đặt bàn và đến bàn theo quy định của từng người. Nếu như không kiếm ra
khách, họ sẽ phải chịu phạt với mức phạt 200.000 cho một bàn trống.
Những bộ phim kéo dài trên truyền hình, dễ khiến người ta lầm tưởng về
số tiền kiếm được của các nữ tiếp viên quán bar. Số tiền họ kiếm được
thường không nhiều cho mỗi đêm say khướt. Nhiều khi, bị khách xù tiền
boa, họ phải xin hoặc mượn tiền để đi taxi, xe ôm về lại nhà trọ. Chuyện
nữ nhân viên lốc, tức không có đứng bàn cả tuần liền, phải xin với quản
lý cho trả góp tiền phạt là chuyện không hiếm.
Nhân viên quán bar, tối đa chạy hai bàn trong một lần ra sàn. Mỗi bàn,
nhân viên phải biết cách làm vui lòng khách, phải biết cả cách phân bổ
thời gian để cho khách giữa bàn này với bàn kia đừng kỳ kèo với nhau. Kỳ
kèo trong bar, móc súng ra bắn nhau hoặc rút dao thọc nhau vài cái
không phải là chuyện quá hiếm. Quan trọng hơn, phải khéo léo đừng để
khách than phiền với quản lý.
Ở quán bar, quản lý như là vua. Còn tổng quản lý là vua của vua. Nhưng
tổng quản lý thường ít khi can thiệp vào những chuyện của tiếp viên.
Nếu như doanh thu của nữ tiếp viên, mỗi 2 tuần phải đạt 10 triệu đồng,
thì doanh thu của quản lý phải 20 triệu đồng. Bù lại, quản lý được hưởng
mức lương rất cao. Tận dụng tối đa uy thế của mình, quản lý hành xử với
nữ nhân viên PR dưới quyền rất bạc. Thậm chí, quản lý còn cò cưa với nữ
tiếp viên về khoản tiền boa của khách. Quản lý nam, thường đong đưa với
nữ tiếp viên mới, kiểu "Đi ngủ với anh đêm nay đi. Anh sẽ giúp đỡ em
hết sức mình".
Khách của quản lý là loại khách thường khiến nữ tiếp viên mệt mỏi nhất.
Khách của quản lý ngồi ghế sofa (ghế sofa thường dành cho khách hàng
quen, đã được kiểm chứng nhiều lần từ số tiền thanh toán. Khách thường,
đa phần phải ngồi bàn ca), lao vào nữ nhân viên như một nghìn năm rồi
mới gặp phụ nữ. Nữ nhân viên buộc phải chịu trận nếu không muốn làm mất
lòng quản lý. Đây cũng chính là khách mà nhân viên nữ dẫu không muốn đi
khách, nhưng vẫn phải đi.
Một trong những nhầm lẫn lớn nhất là bấy lâu nay, người ta vẫn thường
đánh đồng nhân viên rót rượu trong quán bar thường đi khách mỗi khi tan
ca. Nhưng sự thật thì không phải như vậy. Nhân viên nữ trong quán bar
sống thoáng, nhưng họ có những quy chuẩn của riêng họ. Không phải ai lắm
tiền thì muốn đưa họ vào phòng của bất cứ khách sạn nào cũng được.
Mối quan hệ giữa nữ tiếp viên và quản lý là mối quan hệ rất mâu thuẫn.
Có những quản lý kiêm luôn việc điều nữ nhân viên đi phục vụ khách để ăn
%.
Ngoài khách của quản lý, nữ tiếp viên còn sợ tiếp khách ngoại giao của
tổng quản lý, của giám đốc. Những khách này, nữ tiếp viên ngoài việc
ngồi chịu đựng, họ hoàn toàn không được hưởng tiền boa.
![]() |
| Khói shisha và rượu tại một quán bar. |
Chèo hay nhân viên cung cấp thuốc lắc
Gần như tất cả các quán bar, vũ trường tại TP HCM đều có một lực lượng
hùng hậu những đầu nậu cung cấp thuốc lắc cho khách, được dân trong quán
bar gọi là chèo. Chèo ban đầu vào quán bar chi rất sộp để làm quen với
nhân viên PR quán bar, rủ nhân viên quán bar cùng chơi thuốc, boa hậu
hĩnh. Đến khi cột nhân viên quán bar vào ảo giác, chèo sẽ gợi mở nhân
viên quán bar biến thành chân rết cho mình trong việc phân phối thuốc
lắc, các hợp chất ma túy khác.
Lực lượng bảo vệ giám sát quán bar, mắt nhắm mắt mở để khách phê thuốc.
Đoan chắc, không nhân viên bảo vệ quán bar nào dám đuổi khách khi khách
chơi thuốc.
Để siết chặt nữ tiếp viên cung cấp thuốc cho khách, chủ quán bar nghĩ
ra chiêu rất quái. Họ sẽ kiểm tra đột xuất người của các nhân viên. Nếu
như phát hiện nhân viên giấu thuốc trong người, họ buộc nhân viên uống
hết số thuốc đó và phạt 1 triệu đồng cho lần đầu, lần thứ hai là 3 triệu
đồng. Đến lần thứ 3, họ sẽ họp thông báo cho toàn thể nhân viên trước
khi tống cổ nhân viên vi phạm ra đường. Có khi, họ giao nhân viên tàng
trữ thuốc lắc cho Cơ quan Công an.
Ngoài chèo, nữ tiếp viên còn phải đối mặt với nhóm khách là giang hồ.
Giang hồ vào bar vẫn giữ cái khí chất lưu manh đường phố. Có nữ tiếp
viên quán bar ở Đà Nẵng, phải bỏ xứ vào Sài Gòn để trốn tránh một tay
anh chị. Tay anh chị bằng kênh thông tin của mình, xách súng từ Đà Nẵng
vào tận Sài Gòn để truy tìm nữ tiếp viên làm mất lòng mình.
Nữ tiếp viên quán bar luôn sống trong cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời
mình. May mắn, họ cặp được một vị khách là đại gia chính hiệu trong quán
bar. Hạnh phúc được vài tháng hoặc tối đa là một năm, họ lại về cái quy
trình, ngủ đến trưa, để tối lên sàn.
Các mối quan hệ giữa nữ tiếp viên quán bar và khách đến quán bar thường
nặng mùi nhục dục. Nói như một nữ tiếp viên quán bar thì "Họ tìm đến
tụi em chỉ để thỏa mãn thôi. Thỏa mãn xong lại lộ nguyên hình là thằng
chơi bời. Nhiều đứa bạn em ước mơ về một tình yêu, từng vừa khóc vừa
chạy khỏi khách sạn khi người tình rủ lên phòng chơi… đánh cờ tướng.
Nhưng vào phòng lại đòi chiếu tướng. Nó chạy trốn không phải vì nó sợ
chuyện kia, mà cái chính là nó thất vọng".
Không chỉ vậy, nữ tiếp viên quán bar còn là đối tượng từ vô tình hay
hữu ý trở thành con nghiện thuốc lắc, đập đá… Có những nữ tiếp viên
nghiện đập đá đến mức, sẵn sàng ngủ với bất kỳ ai chỉ nhằm kiếm đủ tiền
để thỏa mãn cơn nghiện. Đó là chuyện không hiếm.
![]() |
| Nhân viên quán bar và khách VIP. |
Vũ nữ múa cột - tâm điểm khác của bar
Ngoài nữ tiếp viên quán bar, còn có những nhan sắc khác là tâm điểm của
quán. Họ chính là những nhân viên múa cột. Thiết kế của quán bar chịu
chơi, bao giờ cũng có những chỗ đứng gần trung tâm sàn nhảy làm nơi cho
các vũ nữ biểu diễn. Những vũ nữ, xuất hiện vào các giờ cao trào, khi mà
khách đã vào quán đầy ắp và chếnh choáng.
Nhân viên múa cột nhận tiền lương từ công ty điều phối họ đến biểu diễn
tại quán bar. Ở bar, họ nhận được thêm tiền boa của khách. Tiền boa của
nữ nhân viên múa cột thường rất cao. Vì những màn kích động không khí
mà họ giới thiệu đến khách vào bar uống rượu.
Phía trên, nhân viên múa cột với nội y trên người, ưỡn ẹo với cây cột
dựng đứng, sáng loáng. Phía dưới, đám đông gào thét. Những cánh tay kẹp
các tờ tiền mệnh giá 100.000, 200.000 hoặc 500.000 đưa lên phía trên tới
tấp. Vào quán bar, sử dụng tiền mệnh giá 50.000 đồng, chắc chắn được
mang tiếng... nhà quê. Mà vào quán bar, không gọi rượu, đi gọi bia, chắc
chắn là không thể có nữ phục vụ.
Thi thoảng, cao hứng nhân viên múa cột sà vào bàn rượu nào đó, uống một
ly với khách. Khách biết chơi sẽ boa từ 500.000 cho đến 1 triệu. Để có
thể trở thành nhân viên múa cột, ngoài ngoại hình chuẩn, người đẹp cần
phải có năng khiếu và bỏ ra cả nghìn USD để đi học. Không phải ai muốn
lắc, muốn ưỡn như thế nào với cột cũng được.
Nữ tiếp viên thường nhìn nhân viên múa cột với ánh mắt vừa ngưỡng mộ,
vừa ghen tị. Họ đứng cả đêm, uống rượu đến quị ngã, chỉ mong khoản tiền
boa 200 nghìn từ khách. Họa hoằn, cũng có những vị khách cao hứng boa 1
hay 2 triệu. Nhưng, đó là chuyện hiếm trong hiếm.
Những nữ tiếp viên quán bar mà tôi tiếp xúc, vì lý do riêng của họ phải
giấu tên, đều không mơ đến cái ngày được làm vợ một ai đó, mà họ cho
rằng đàng hoàng. Đơn giản, họ thừa hiểu, chẳng ai lại trầu cau đến cưới
xin một người bước từ quán bar bước ra. Dẫu rằng, có thể họ chỉ vào đấy
rót rượu, uống rượu và ngửa tay chờ khách boa.
Cuộc sống của nữ tiếp viên quán bar cứ luẩn quẩn trong cái quy trình
ấy. Tảng sáng về nhà trọ, say khướt… Say đến mức nôn ra mật xanh, mật
vàng. Ăn gì vào, lại nôn ra thứ ấy. Nhưng đến khoảng 18 giờ là phải tỉnh
táo để chuẩn bị nhận ca.
Họ mơ gì? Mơ đơn giản thôi, mơ gặp phải vị khách nào đó không xù tiền
boa. Mơ không phải là vật tế thần trong các buổi tiếp khách ngoại giao
của tổng quản lý hay giám đốc. Mơ người ta đừng bĩu môi khi nghe họ nói
làm phục vụ trong quán bar. Có nữ tiếp viên say đến mức gục mặt trong
nhà vệ sinh. Nhận được điện thoại của đồng nghiệp, báo khách sắp về, cố
gắng gượng ra bàn để chờ tiền boa. Đến khi ngất ngưởng ra bàn, khách
nhìn im lặng bỏ đi, mới hiểu hết cái uất ức của họ.
Chưa hết, vào những ngày lễ, tết, đêm giao thừa… Những nữ tiếp viên
quán bar, nhớ gia đình quặn thắt vẫn phải rót rượu, nâng ly, cạn ly,
tươi cười với khách, mới thấm nỗi buồn của họ. Họ không được về quê thăm
gia đình vào những dịp cao điểm ấy. Nếu như, họ không muốn bị đuổi
việc. Mà đuổi việc ở quán bar, thì họ biết làm gì khác. Thu nhập của họ
không cao, mà thực tình, là rất thấp.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét