Phải chăng cách cảm nhận về tranh nude khác với cách cảm nhận về ảnh nude?
Một thực tế là các bức tranh khoả thân được công bố không gây ra những
phản ứng trái chiều như trào lưu chụp ảnh nude hiện nay. Phải chăng cách
cảm nhận về tranh nude khác với cách cảm nhận về ảnh nude? Hay mục đích
nghệ thuật của tranh nude và ảnh nude khác nhau?
Cả tranh và ảnh nude đều ít đất "sống"?
Việc tổ chức công bố, triển lãm các bức tranh nude nghệ thuật được thực
hiện một cách dễ dàng. Tuy nhiên, chưa có bất cứ một cuộc triển lãm ảnh
nude nào được tổ chức một cách chính thức ở nước ta. Nhiều người cho
rằng, tranh khoả thân không chú trọng vào nhân vật cụ thể nào mà chỉ
nhằm lột tả vẻ đẹp hình thểm, cái đẹp thẩm mỹ của con người nên dễ dàng
được chấp nhận hơn. Trong khi đó, ảnh nude là con người bằng da bằng
thịt nên việc cảm nhận và đánh giá giá trị nghệ thuật có sự khác biệt.

Chưa có bất cứ một cuộc triển lãm ảnh nude nào được tổ chức tại Việt Nam
(Ảnh Thái Phiên)
Tuy nhiên, trong cuộc đời của các hoạ sỹ, tranh khoả thân cũng chỉ
chiếm một lượng rất nhỏ. Trong các viện bảo tàng, sách nghiên cứu, sách
lịch sử,... tranh khoả thân vẫn chưa thực sự có được sự trân trọng đúng
mức.
Theo giới sưu tầm tranh, số tranh khoả thân của các danh hoạ
Trần Văn Cẩn, Lưu Công Nhân được gia đình lưu giữ được đến ngày nay là
những trường hợp đặc biệt. Phần lớn các tác phẩm tranh khoả thân tiêu
biểu đều nằm ở nước ngoài hoặc không xác định được "tung tích". Một số
cuộc triển lãm tranh khoả thân cũng bị từ chối tổ chức vì "không phù hợp
với thuần phong mỹ tục" như triển lãm tranh khoả thân của hoạ sỹ Nguyễn
Kim Đính, Phan Văn Thuỵ tại Huế năm 2009.

Một bức tranh nude của Stefan Hadzi Nikolov
Sự e ngại với ảnh khoả thân còn nặng nề hơn nhiều. Quan niệm truyền
thống phương Đông đã ăn sâu vào máu thịt của chúng ta nên việc tiếp cận
một bức ảnh nude có phần dè dặt hơn. Ngay cả các nhà quản lý cũng không
mặn mà với việc tổ chức triển lãm ảnh nude.

Ảnh nude nghệ thuật không triệt tiêu nhục cảm của con người (Ảnh Thái Phiên)
Nhiếp ảnh gia Thái Phiên sau khi xuất bản cuốn sách ảnh nude đã xin tổ
chức triển lãm nhưng cả thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội, Huế đều từ chối
ông. Tuy nhiên, trong lúc không cho tổ chức triển lãm thì cuốn sách ảnh
nude của Thái Phiên lại được tái bản rất nhiều lần. Điều đó cho thấy nhu
cầu thưởng thức tranh, ảnh nude nghệ thuật là có thực nhưng các nhà
quản lý, một số ít công chúng vẫn tỏ ra cứng nhắc và cổ hủ khi nhắc đến
ảnh nude nghệ thuật.

Tranh của hoạ sỹ Chu Việt Cường
Có lẽ, chúng ta nên mạnh dạn tổ chức những cuộc triển lãm chính thức
tranh, ảnh nude để người xem có cơ hội tiếp cận và có cái nhìn tiến bộ
hơn về ảnh nude nghệ thuật. Bởi nếu cứ giấu giếm như hiện nay, thì cả
các nhà quản lý, các nghệ sỹ, nhiếp ảnh gia cũng đều bị "cầm tù". Sự cầm
tù đó khiến công chúng khao khát thưởng thức. Từ khao khát ấy, hàng
loạt các bộ ảnh khoả thân của các người mẫu, ca sỹ Việt được công bố một
cách bừa bãi trên internet dẫn đến những hậu quả khó lường.
Thế nào là ảnh nude nghệ thuật?
Cho đến nay, chúng ta vẫn rất mù mờ với khái niệm ảnh nude nghệ
thuật và ảnh khiêu dâm, dung tục. Thực tế đó khiến cho các bức ảnh khoả
thân được phát tán nhanh chóng trên mạng internet đều khoác cho mình cái
vỏ mĩ miều là nude nghệ thuật.
Hàng loạt các bộ ảnh khoả thân của Ngọc Quyên, Ngọc Tình, Tiến Đoàn và
mới đây nhất là người đẹp Mai Hải Anh... được công bố với mục đích rất
"đáng yêu" là bảo vệ biển, bảo vệ rừng, chống biến đổi khí hậu...

Người đẹp Hải Anh nude bảo vệ biển!?
Những bức ảnh đó không đem lại bất cứ giá trị thẩm mỹ nào. Ngược lại,
nó còn cho người xem có cái nhìn lệch lạc, ác cảm về ảnh nude nghệ
thuật.
Những bộ ảnh khoả thân của những người mẫu trên được phát tán không thể
kiểm soát được trên internet. dường như chúng ta đang bất lực trước
trào lưu khoe thân bằng những tấm ảnh nude đầy vẻ khiêu dâm như vậy. Khi
mục đích, ý nghĩa của những người thực hiện bổ ảnh nude không thực sự
trong sáng hoặc trình độ thẩm mỹ chưa cao thì việc chụp ảnh nude sẽ
không thể đạt đến "cảnh giới" của nghệ thuật.

Ngọc Quyên nude bảo vệ rừng?!
Ranh giới giữa nude nghệ thuật và ảnh khoả thân khiêu dâm rất mong
manh. Nó tuỳ thuộc vào mỹ cảm của từng người. Nude nghệ thuật không phải
là triệt tiêu tất cả những yếu tố nhục cảm trong nó. Tuy nhiên, những
yếu tố nhục cảm đó phải được thể hiện một cách kín đáo rất phương Đông.
Muốn làm được điều đó, cả người thực hiện và người thưởng thức phải có
một cái "TÂM" trong sáng.
Do đó, một trong những khác biệt giữa ảnh khiêu dâm và ảnh nude nghệ
thuật chính là dụng tâm của những người thực hiện bức ảnh. Cần có một
cái tâm trong sáng, hướng đến cái đẹp thánh thiện, không vì bất cứ lý do
nào khác ngoài nghệ thuật, ekip thực hiện mới có thể cho ra đời được
một sản phẩm nghệ thuật thực sự.

Như thế này là ảnh nude nghệ thuật?
Thêm vào đó, cần có một con mắt thẩm mỹ tinh tường để có thể nhìn thấy
vẻ đẹp thánh thiện, kín đáo bên trong sự phô phang thân thể. Nó đòi hỏi
trình độ thẩm mỹ cao của cả người mẫu, nhiếp ảnh gia và khán giả. Muốn
vậy, việc giáo dục giá trị thẩm mỹ cho quần chúng, nhất là giới trẻ cần
được chú trọng đúng mức.
Đã đến lúc, chúng ta cần giáo dục cho giới trẻ về giá trị thẩm mỹ của
ảnh nude nghệ thuật đồng thời với việc cởi mở hơn với loại hình nghệ
thuật đặc biệt này. Khi lớp công chúng có một trình độ thưởng thức nhất
định thì những bức ảnh khoả thân, khiêu dâm trần tục sẽ tự bị đào thải.
Lúc đó, trào lưu nude vì sự nổi tiếng như hiện nay mới có thể chấm dứt.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét