'Mó nước thần' giữa đại ngàn
Con đường vào bản Niềng, xã Mường Lèo, huyện Sốp Cộp,
Sơn La ngoằn nghèo với những khúc cua bẻ gập tay áo, dốc dựng đứng và
lổn nhổn đá sỏi gan trâu. Chính bởi đường đi lại khó khăn như thế, nên
vùng đất miền biên viễn nghèo xơ xác.
“Mùa khô
thì bụi bay mịt mùng, đường đi gập ghềnh, mùa mưa thì lầy lội tuyệt
nhiên không đi lại được. Đường đi lại như thế nên dù người dân có cố
gắng chăm chỉ làm nương làm rẫy thì nông sản cũng khó mà bán… Nên bao
đời nay, nghèo vẫn hoàn nghèo…”, ông Lèo Văn Thuận, Bí thư Đảng Ủy xã
Mường Lèo thở dài mở đầu câu chuyện.
Thế nhưng, theo lời ông Thuận, có lẽ bởi cuộc sống nghèo khổ như vậy nên thiên nhiên đã ưu ái ban cho
Mường Lèo một môi trường sống thật trong lành. Cây cối tốt tươi và núi
non hữu tình đẹp như bức tranh thủy mặc, và nhất là “mó nước thần” nằm
ở giữa bản Niềng.
![]() |
|
Đời sống người dân còn khó khăn, nhưng thiên nhiên đã ban tặng Mường Lèo không khí trong lành, trù phú.
|
Ông Thuận bảo, không ai biết mó nước
chảy từ đâu, cũng không ai hay nó có từ bao giờ, từ đời ông, đời cha
của ông đã thấy rồi. Chỉ biết rằng, mó nước rỉ ra từ khe núi, chảy
thành dòng quanh con suối uốn lượn ôm men theo bản Niềng và điều đặc biệt là nóng hôi hổi như ấm nước sôi dở.
Có
người phỏng đoán hẳn nằm sâu trong núi rừng kia là miệng núi lửa, cũng
có người bảo đấy là dòng nước tuôn chảy từ miệng con mãng xà phun lửa
trong truyền thuyết… Chẳng ai dám chắc về nguồn gốc của nó nên người ta
gọi chung mó nước đặc biệt ấy là “mó nước thần”.
Theo ông Thuận, sở dĩ dân bản tôn đây như dòng nước quý bởi họ truyền tai nhau rằng, thứ nước nóng hôi hổi nằm trong mó nước kia có thể chữa được bách bệnh.
“Người ta cho
rằng, người ốm đau, người mang bệnh nặng chỉ cần ngâm mình dưới dòng
nước là bệnh tình đã giảm đi nhiều phần. Thậm chí, các xã khác cũng lặn
lội sang bản Niềng xin nước nóng về để chữa bệnh.
Chẳng
biết thực hư tác dụng thế nào, nhưng chắc chắn rằng, các bệnh ngoài da
thì cứ ngâm nước nóng ở đây là khỏi biến. Vì thế, giai bản Niềng cũng
vạm vỡ hơn, khỏe hơn, gái bản Niềng cũng hây hây và đẹp hơn bản khác...
“Xưa, bao quanh mó nước này là rừng già. Người lên khai hoang
mới phá đi làm nương, làm rẫy. Năm 1982, tôi vẫn còn chứng kiến cảnh
hươu, nai, khỉ, trâu, bò… từng bầy từng đàn xuống mó uống nước. Mà lạ,
con vật nào đã uống nước ở mó này thì nghiện như người ta say thuốc
phiện. Chúng chẳng đi xa mà chỉ lảng vảng quanh mó nước và đêm đêm tìm
xuống, đứng quanh mó nước để chơi đùa…
Nhưng khi
con người phá trụi cả khu rừng bao quanh mó nước, động vật vì thế cũng
mất dần. Hoặc bị săn bắn, hoặc bỏ đi nơi khác… Nghĩ lại tôi vẫn thấy
tiếc vô cùng”, ông Thuận thở dài.
Mục sở thị sơn nữ tắm tiên
Và,
cũng chính nhờ mó nước thần kỳ mà chúng tôi được mục sở thị cảnh sơn
nữ tắm tiên, cảnh mà nhiều người ngỡ chỉ còn thấy trong ký ức.
Khi
mặt trời vừa khuất dần sau đỉnh núi, những sơn nữ trở về từ nương rẫy
quây quần bên mó nước nóng. Hàng chục sơn nữ bỏ công cụ lao động trên
những tảng đá lớn, rồi hồn nhiên trút xiêm y, như thể là chốn không
người. Các sơn nữ ngồi trên tảng đá, phơi làn da trắng ngần, khua chân
dưới nước, nói cười rổn rảng, khiến cảnh đại ngàn âm u trở nên đẹp như
một câu chuyện cổ tích.
![]() |
![]() |
![]() |
![]() |
|
Tiếng cười nói rổn rảng xua tan cả cái u tịch của núi rừng Tây Bắc.
|
![]() |
|
Bên cạnh, "sơn nam" cũng hồn nhiên ngâm mình dưới dòng nước nóng.
|
Ông Thuận bảo, hàng trăm năm nay,
cùng với nhiều tập tục lâu đời khác, người dân bản Niềng coi như một
nét văn hóa. Trai, gái trong bản, sau một ngày làm việc mệt nhọc sẽ
trầm mình dưới dòng nước, gột rửa những mệt nhọc, ưu phiền, con người
như được tiếp thêm nguồn sinh lực mới...
Bonus: Clip sơn nữ tắm tiên hồn nhiên







0 nhận xét:
Đăng nhận xét