Lời
tự sự của một “mẫu nude bàn tiệc” tại Nhật Bản đã gây sốc khi cô lột tả
chân thực những góc khuất của công việc được xem là nét văn hóa độc đáo
này.
Cụm
từ "mẫu nude bàn tiệc" dùng để chỉ những cô gái khỏa thân nằm trên bàn
ăn, cơ thể được bày biện thức ăn và trở thành bàn tiệc đặc biệt phục vụ
thượng khách. Thứ nghề này đã có lịch sử nhiều năm tại đất nước Nhật
Bản. Nhiều thượng khách thuộc giới lắm tiền, nhiều của sẵn sàng rót hầu
bao để thưởng thức một bữa ăn độc đáo, pha lẫn cảm giác hiếu kỳ này.
Mới
đây, một cô gái Trung Quốc tên Vương Na đã công khai câu chuyện đời
mình, trong đó tỉ mỉ tường thuật quá trình làm người mẫu nude bàn tiệc
tại Nhật Bản. Khi nhớ về quãng thời gian khó khăn, đầy rẫy cạm bẫy ấy,
Vương Na không kìm được nước mắt.
Đây là lời tâm sự buồn của Vương Na:
Nhọc nhằn ước mơ nghệ thuật
Ước
mơ của tôi là trở thành một nhà nghệ thuật tài năng. Khi tốt nghiệp phổ
thông, tôi đã vỡ mộng khi thiếu tới 5 điểm để vào trường nghệ thuật.
Cuối cùng, tôi nhận được giấy nhập học của trường nấu ăn. Lúc đó tôi đã
khóc rất nhiều. Cha mẹ thì ra sức an ủi: “Chỉ cần con yêu thích nghệ
thuật, chỉ cần con không từ bỏ ước mơ của mình, mọi chuyện sẽ tốt đẹp”.
Năm
2001, tôi tốt nghiệp đại học. Trở về quê hương, tôi làm một giáo viên
mỹ thuật. Nhưng môi trường nơi đây không đủ sức cho tôi vẫy vùng. Vì
tương lai của mình, cũng là để tìm không gian sống khoáng đạt hơn, tốt
đẹp hơn, tôi thuyết phục cha mẹ, quyết tâm sang Nhật Bản tìm kiếm cơ hội
đổi đời.
Vì
lo lắng cho tôi một mình nơi đất khách quê người, cha mẹ bèn liên hệ
với một người cô họ đã di dân sang Nhật mấy năm trước. Mùa xuân năm
2002, tôi gặp lại cô mình tại Hokkaido. Hoang mang là cảm giác choán
ngợp trong tôi khi mới đặt chân tới thành phố xa lạ. Nhưng vì có cô ở
bên, tôi được an ủi phần nào.
Cô
tôi là người phụ nữ bất hạnh. Chồng mất sớm, để lại cho cô một người
con tên là An Tử. Hai mẹ con họ nương tựa vào nhau mà sống, chật vật mưu
sinh. An Tử vốn rất xinh đẹp, nhanh nhẹn. Vì bố mất sớm nên thành tích
học tập của chị tôi bị ảnh hưởng. Mấy năm nay, An Tử chưa tìm được công
việc nào phù hợp. Mỗi khi rảnh rỗi, chị lại dẫn tôi đi khắp nơi tìm
việc, rồi chuẩn bị kỹ lưỡng để đi phỏng vấn, nhưng kết quả đều không như
mong muốn.
Số
tiền mà tôi mang theo cũng sắp cạn kiệt. Ngày qua ngày, tôi lo lắng
không yên vì mức học phí tại trường nghệ thuật luôn là thách thức với
hầu bao hiện tại của mình. Và rồi, tôi phải dần hạ các tiêu chuẩn về
công việc làm thêm. Nhưng “lực bất tòng tâm”, không nơi nào chịu gật đầu
tiếp nhận.
Tủi nhục phận “mẫu nude bàn tiệc”
Bỗng
một hôm, hàng xóm của cô tôi muốn giới thiệu cho chị An Tử một công
việc kiếm bội tiền. Tin vui đó khiến cả nhà chúng tôi mặt mày rạng rỡ.
Người này hào hứng tiết lộ: “Tôi có người bạn mới mở tiệm ăn, hiện cần
tuyển một số cô gái xinh đẹp để làm người mẫu. An Tử rất xinh đẹp, nếu
nó đồng ý, ngày mai có thể phỏng vấn rồi đi làm luôn”.
Khi
đó tôi còn mù tịt về khái niệm “mẫu nude bàn tiệc”, nhưng chỉ cần có
việc để làm cũng cảm thấy “mở cờ trong bụng”. An Tử giải thích: “Người
mẫu nude bàn tiệc ý chỉ những người đẹp dùng thân thể của mình làm nơi
bày thức ăn cho thực khách. Công việc này đã có lịch sử hơn 1.000 năm ở
Nhật Bản”. Dù học mỹ thuật từ bé và quá quen với việc nhìn người mẫu
khỏa thân, nhưng tôi nghĩ nếu dùng chính thân thể của mình để bày thức
ăn cho người khác dùng thì chẳng khác gì dịch vụ sex. Tôi tự nhủ lòng
công việc không mấy minh bạch.
“Thực
ra cũng không phức tạp như mọi người thường nghĩ. Dân Nhật Bản chúng
tôi coi việc lõa thể của người mẫu là sự hiến thân cho nghệ thuật. Nghề
này lại thu nhập rất cao. Hai cháu hãy suy nghĩ cho kỹ”, người hàng xóm
giải thích.
Dù
không muốn làm, nhưng sức hấp dẫn của đồng tiền khiến chúng tôi không
cưỡng nổi. Nghe lời dụ dỗ của người hàng xóm, An Tử cuối cùng cũng nhận
công việc này. Để tránh bất trắc, chị ấy rủ tôi làm cùng và hứa sẽ giấu
kín chuyện này với bố mẹ tôi. “Ở các nước phương Tây, việc phụ nữ khỏa
thân là một nghệ thuật đáng được kính trọng. Chỉ số ít người mới cho
rằng việc bày thức ăn trên thân thể phụ nữ là hạ lưu. Cháu có thể vừa
làm việc ở đó, vừa đi tìm công việc khác”, cô tôi động viên.
Trước
khi chính thức nhận việc, tôi thục mạng đi tìm những cuốn sách nói về
nghệ thuật này. Qua tìm hiểu, tôi bắt đầu thấy an tâm bởi “mẫu nude bàn
tiệc” là một trong những nét văn hóa ẩm thực của Nhật Bản. Tôi và An Tử
được dẫn tới một nhà hàng lớn. Khi mới đến, chúng tôi đã thấy một vài cô
gái xinh đẹp với thân hình quyến rũ đứng trước cửa nhà hàng. Người
phỏng vấn là những quý ông lớn tuổi. Họ quan sát tỉ mỉ từng ứng viên,
hỏi vài câu hỏi đơn giản và nhanh như chớp quyết định chọn ai.
Thì
ra, yêu cầu tiên quyết của “mẫu nude bàn tiệc” là người con gái phải là
trinh nữ. Người Nhật Bản cho rằng, chỉ có thân thể trinh nữ mới bảo
toàn sự thuần khiết, trong trắng. Khi đó tôi mới 23 tuổi, vẫn còn trinh
trắng. An Tử lúc đó 26 tuổi, đã quan hệ tình dục. Nhưng chị tôi dễ dàng
qua mặt ban giám khảo khi lòe bịp mới 20 tuổi và hãy còn nguyên vẹn.
Cuối cùng, hai chị em đều được tuyển dụng.
Ngày
thứ hai, tôi và An Tử được ông chủ dẫn đến một căn phòng sạch sẽ, ngăn
nắp để tham gia khóa huấn luyện. An Tử đã dặn trước, “mẫu nude bàn tiệc”
phải trải qua quá trình đào tạo rất khắc nghiệt. Nhưng trải nghiệm thực
tế khiến tôi khủng hoảng tinh thần. Theo hướng dẫn của giáo viên, chúng
tôi trút bỏ quần áo, nhẹ nhàng nằm xuống nền nhà. Tiết học đầu tiên là
huấn luyện tính kiên nhẫn. Giáo viên đặt 6 quả trứng gà lên 6 bộ phận
trên cơ thể chúng tôi và bắt đầu tính giờ, lại còn giỏ từng giọt, từng
giọt nước lạnh lên người. Chỉ cần một quả trứng rơi xuống, mọi công đoạn
đều phải làm lại.
Sau
hơn một tháng huấn luyện, tôi và An Tử cuối cùng cũng trở thành “mẫu
nude bàn tiệc” thực thụ. Một buổi tối, có toán khách đến cửa hàng, ông
chủ gọi tôi đến phục vụ họ. Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm thực
tế...
Day dứt và mâu thuẫn
Dù
đã được huấn luyện nhưng hôm đó, tôi vẫn rất căng thẳng. Mồ hôi tuôn
xối xả, nhưng rồi tôi cũng lấy lại bình tĩnh. Tôi đến phòng ăn, căn
phòng dường như không trang trí nhiều, duy có một bức tranh cổ, một bình
hoa. Trong phòng rất thoáng mát, giúp “mẫu nude” không bị toát mồ hôi.
Tôi
nằm xuống ở giữa phòng, tóc được để xõa theo hình chiếc quạt, gắn thêm
hoa. Tôi điều chỉnh và cố định tư thế nằm của mình và có cảm giác như
đang phải chịu hình phạt. Toàn thân tôi cứng đờ, đến nỗi không thể cử
động. Tôi chăm chăm nhìn lên trần nhà, cố gắng trấn tĩnh. Điều duy nhất
tôi mong muốn lúc này là mọi việc kết thúc thật nhanh.
Khách
hàng đều mặc trang phục truyền thống khi bước vào phòng ăn. Ít phút
sau, một phụ bếp mang lên đĩa sushi cực lớn. Cô ta thoăn thoắt sắp xếp
thực phẩm lên cơ thể tôi, giữ cho sushi mới làm vẫn giữ nguyên hương vị
thơm ngon. Thời gian trôi qua từng giây một, đột nhiên có người yêu cầu
để lộ một số bộ phận trên cơ thể tôi. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn
thổ. Nhưng nguyên tắc của nghề không cho phép người mẫu gay gắt phản ứng
lại thượng khách. Lần đầu tiên của tôi diễn ra như vậy. Họ nhẹ nhàng
gắp từng món trên cơ thể tôi, vui vẻ ăn uống, không có hành động nào quá
đáng. Nhưng càng về sau, càng nhiều vị khách đòi hỏi quá đáng, khiến
tôi uất nghẹn. Trước khi vào bàn tiệc, họ bàn luận về cơ thể tôi. Thậm
chí có kẻ say mèm, luôn tay động chạm lên các bộ phận. Sợ hãi và phẫn
nộ, nhưng tôi không dám hé nửa lời, càng không được động đậy. Vì nguyên
tắc của nghề là: “Phải phục vụ hết lòng, làm cho khách hàng vui vẻ, mãn
nguyện”.
Mặc
dù gắn bó với nghề một thời gian không ngắn, nhưng tôi chưa thể quen
với việc trang trí bầu ngực bằng bánh kem bơ, gắn hoa, tựa như đang mặc
một chiếc áo ngực tuyệt đẹp… Một ngày, khách hàng ồ ạt kéo đến, ông chủ
yêu cầu tôi và An Tử cùng khỏa thân nằm trên sàn để bày thức ăn. Hôm đó,
họ ăn uống rất lâu rồi thốt ra những lời tục tĩu. Đợi khi khách ra về,
tôi và An Tử bật dậy rồi chạy vù vào nhà tắm, để gột rửa nỗi ô nhục còn
đọng lại trên cơ thể và ăn sâu trong tâm hồn mình. Khi đó, tôi khóc rất
nhiều, khóc như chưa từng được khóc…Vậy là, từ khi gắn với nghề này, mỗi
ngày, tôi đều phải chịu sự sỉ nhục, giễu cợt của khách hàng. Mỗi ngày,
tôi phải chịu sự giày vò và đau khổ. Điều an ủi duy nhất là lương cao.
Buổi
tối khi nằm trên giường, nhớ tới cha mẹ, lòng tôi lại quặn thắt. Nếu họ
biết tôi đang làm công việc tủi nhục này, hẳn sẽ rất giận. Suy nghĩ kỹ
càng, tôi cuối cùng quyết định từ bỏ nghề mẫu nude bàn tiệc. Sau một năm
làm việc, tôi cũng đã kiếm đủ tiền học phí. Tôi lập tức ra đi, mặc cho
ông chủ ngạc nhiên vì không hiểu có chuyện gì.
Sau
khi tốt nghiệp trường nghệ thuật, tôi về nước. Đêm cuối cùng trên đất
khách, ký ức đau buồn về nghề người mẫu nude lại ùa về, khiến tôi day
dứt đau khổ. “Mẫu nude bàn tiệc” – cụm từ đó đã trở thành nỗi ám ảnh khó
xóa nhòa, hằn sâu trong tâm trí tôi.
- Blogger Comment
- Facebook Comment
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)




0 nhận xét:
Đăng nhận xét