Khi
tôi còn là cậu sinh viên năm thứ ba trường Đại học Kinh tế thì có một
tin buồn bất ngờ ập đến với gia đình tôi! Mẹ tôi bị bệnh ung thư vú
và bà đã đau đớn ra đi sau năm tháng phát hiện ra căn bệnh quái ác đó.
Bố
tôi đã suy sụp rất nhiều. Còn anh em tôi kể từ ngày ấy cũng sống khép
kín và lặng lẽ hơn. Sau hơn hai năm, bố tôi cưới cô thư kí xinh đẹp của
mình về làm vợ. Mặc dù bị chúng tôi phản đối rất nhiều nhưng ông vẫn
quyết định cưới cô ấy.
Bố
là tổng giám đốc của một công ty truyền thông lớn. Công việc của ông
cứ nay đây, mai đó... Rồi dăm bữa, nửa tháng lại bay ra nước ngoài để
gặp gỡ đối tác. Những lúc như thế, bố thường không đưa mẹ kế đi cùng
mà để cô ấy ở nhà tiện cơm nước và chăm sóc chúng tôi.
Cô
em gái của tôi tham gia câu lạc bộ người mẫu nên nó thường xuyên vắng
nhà vì những buổi tập luyện và biểu diễn. Những lúc như thế, chỉ có
tôi và mẹ kế ở nhà. Mặc dù tôi vẫn gọi cô ấy bằng dì, nhưng thật tâm,
tôi chỉ xem cô ấy như một người bạn, người chị bởi vì cô ấy rất tâm lý
và biết cách chia sẻ với người khác. Đôi khi, có những khúc mắc về
tình yêu và giới tính, tôi luôn tìm cô ấy để chia sẻ và học hỏi kinh
nghiệm. Cô cũng luôn lắng nghe và tâm sự cho tôi rất nhiều về quá khứ
của mình, về nỗi đau mất mát khi phải chứng kiến cảnh người đàn ông cô
yêu thương nhất đã ra đi trong một tai nạn khủng khiếp cách đây năm
năm...
Cô ấy đã chấp nhận làm mẹ kế của bố để chăm sóc 2 anh em chúng tôi!
Tôi
rất cảm thông và luôn muốn san sẻ cùng cô ấy những mất mát đau thương
mà cô ấy đã phải chịu đựng. Cô bảo rằng khi quyết định về sống với
gia đình tôi cũng chỉ vì cô thương bố phải một mình gà trống nuôi con,
cảm thông cho những nỗi đau và mất mát mà gia đình tôi đã phải chịu
đựng trong suốt hơn hai năm qua...
Cũng
chính những cuộc chuyện trò như vậy khiến tôi hiểu và quý cô ấy
hơn... Và cũng chẳng hiểu sao, trong những giấc mơ, những suy nghĩ của
tôi luôn hiện lên đôi mắt u sầu và nụ cười buồn bã của cô ấy... Tôi
không còn cảm giác ghen ghét cô như ngày đầu mới bước chân vào ngôi
nhà này nữa... Giờ đây, tôi thấy thương cô hơn bao giờ hết...!
Cho
đến một ngày, khi tôi đi dự sinh nhật một người bạn thân từ hồi cấp
III. Hôm ấy vì quá vui nên tôi và đám bạn đã uống rất nhiều rượu... Khi
về đến nhà, dường như tôi không ý thức được những hành động của mình
nữa... Tôi chỉ nhớ mang máng rằng cô ấy đã ngồi đợi tôi và dìu tôi vào
phòng ngủ của mình...
Chúng tôi đã tận hưởng niềm hạnh phúc trong sự hoan lạc, thăng hoa.
Sáng
sớm. Khi tỉnh dậy, tôi không thể tin vào mắt mình khi thấy cô ấy nằm
bên cạnh mình, không một mảnh vài che thân và tôi cũng đang ở trong tư
thế Adam. Ngượng ngùng. Xấu hổ và bao trùm cảm giác tội lỗi với bố
tôi và cô ấy... Đang loay hoay tìm quần áo để mặc thì tôi cảm nhận
được một bàn tay dịu dàng đang mơn trớn khắp cơ thể tôi... Bất chợt,
tôi thấy cô ấy đang mỉm cười và nhìn tôi rất trìu mến. Chính lúc này,
tôi lại không thể kiềm chế được bản năng đang trỗi dậy trong mình. Tôi
ôm chầm lấy cô ấy, hôn lên tất cả các điểm nhạy cảm trên cơ thể cô...
và chúng tôi đã quấn chặt vào nhau, ái ân, ân ái suốt cả buổi sáng hôm
ấy.
Lần
đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là mùi xác thịt của đàn bà. Một
cảm giác lâng lâng, hạnh phúc lan toả trong từng thớ thịt của người
con trai 24 tuổi. Dẫu biết rằng tôi đang mù quáng trong niềm hạnh phúc
thăng hoa của sự loạn luân, dẫu biết rằng tình yêu ấy không bao giờ
có thể bền vững và có một kết cục tốt đẹp… Nhưng tôi vẫn muốn yêu,
muốn được yêu, được hân hoan trong sự cuồng dại mê muội ấy!
Đôi
lần ngẫm lại những gì đã qua, về những luân lý đạo đức của người con
trai tốt, của một gia đình gia giáo… Tôi thấy mình như một kẻ bệnh
hoạn thật sự… Ngu ngốc. Điên dại… tôi dường như đã mất hết lý trí!
Tôi nghĩ đến cảnh mình phải quỳ trước mặt bố để xin lỗi, rồi sẽ trốn
chạy đến một nơi nào đó thật xa… sẽ quên hết quá khứ, quên hết những ái
ân bên người đàn bà ấy, quên hết tất cả những ám ảnh tội lỗi với
những người thân yêu trong gia đình thân yêu của mình!
Một
ngày nữa lại trôi qua… Những bữa cơm gia đình dường như không còn
những câu chuyện vui vẻ, ấm cúng như xưa nữa! Cả tôi và cô ấy đều đã
nhận ra những sai lầm của mình và tôi biết, mình không thể buông xuôi
theo những ham muốn dục vọng tầm thường của mình nữa… Tôi sẽ xin chuyển
vào Nam để công tác ở một chi nhánh của công ty trong ấy… Tôi sẽ rũ
bỏ tất cả để sống thật với cuộc sống của mình, với những ước mơ, hoài
bão của một chàng trai đã đạt được rất nhiều thành quả đáng nề trong
công việc.
Mong sao... thời gian sẽ vùi chôn những lầm lỗi mà hai chúng tôi đã gây ra!
Lầm
lỗi sẽ chôn vùi theo năm tháng thời gian! Tình yêu và những khát khao
tầm thường ấy sẽ biến mất khi ta biết hi sinh cho những người thân
yêu trong gia đình mình!
Giã
từ những lầm lỗi! Giã từ những ảo mộng về tình yêu và hạnh phúc! Tôi
sẽ bắt đầu với một cuộc sống khác – cuộc sống của một người đàn ông
thực sự có trách nhiệm! Mong sao cô ấy cũng nhận ra những sai lầm của
mình để sống với niềm hạnh phúc bên người bố thân yêu của tôi! Hi vọng
rằng: Nụ cười mãn nguyện sẽ luôn nở trên đôi môi của những người thân
yêu trong gia đình mình!



0 nhận xét:
Đăng nhận xét