Còn gì đau đớn hơn khi nghe người yêu nói thẳng vào mặt “Chạm vào vòng một của em, thà tự chạm chính mình còn hơn”!
Tôi không phải là một cô gái xấu xí. Cao
1m65, vòng 2 tạm ổn, chân khá dài, nước da cũng đâu đến mức đen lắm.
Nhưng, thà tất cả mọi thứ của tôi đều tệ, chỉ có bộ ngực là phát triển
thì tôi còn cảm thấy hạnh phúc hơn. Nói vậy để biết tôi căm ghét “hai
con ốc vặn” trên người mình lắm rồi.
Từ cuối năm lớp 7, khi mà đám con gái
trong lớp bắt đầu rủ nhau đi mua áo chip để mặc thì tôi vẫn bình chân
như vại. Tôi vẫn chỉ mặc độc một chiếc áo đồng phục, đằng trước chả có
cái gì cần đến áo chip che cả. Nhưng hồi đó tôi còn bé quá, đã biết gì
đâu. Tôi còn cười chúng nó lắm chuyện, trời mùa hè nóng nực mặc hai áo
làm gì cho khổ… Đâu biết rằng sau này chính tôi mới là người khổ!
Lớp 8, rồi lên lớp 9, chỉ có mình tôi
trong lớp không phải bận tâm đến áo chip. Khi đó tôi cũng bắt đầu hoang
mang rồi. Tôi định hỏi mẹ nhưng lại phát hiện ra rằng ngực mẹ cũng rất
nhỏ, có lẽ do di truyền… Mùa đông đến không phải mặc đồng phục, trông
tôi như một con ngố thực sự khi mặc áo len cổ lọ mà từ trên xuống dưới
lại… phẳng lỳ.

Mơ ước vòng 1 đầy đặn…
Bọn con trai bắt đầu chú ý và coi đó là
trò cười lạ đời. Hàng loạt biệt danh dành cho tôi ra đời, rồi chúng nó
hỏi “Nhà mày bán tivi siêu phẳng đúng không?”, “Là quần áo có là nhầm
ngực không thế?” khiến tôi muốn độn thổ. Có thằng còn ra vỗ vai gọi tôi
là “ông”, xưng “tôi”, bởi nó thấy tôi giống con trai quá. Tôi đã dậy
thì, tôi cũng biết ngượng chứ… Đến giờ tôi vẫn nhớ mình đã chạy vào nhà
vệ sinh khóc như thế nào.
Lên cấp 3, mọi thứ vẫn không khá khẩm
hơn. Học sinh phải mặc áo dài vào thứ 2-4-6, tôi đành cứu vãn tình thế
bằng cách ra chợ mua ngay một chiếc áo con có độn. Mặc nó lên người, lần
đầu tiên tôi biết thế nào là có “ngực”, mặc dù đó chỉ là giả. Trông tôi
phổng phao, xinh đẹp hơn bao nhiêu. Tôi mừng đến phát khóc, vậy là
chiếc áo độn đã trở thành cứu tinh của đời tôi kể từ hôm đó.
Mặc dù đã thử tập tạ, tập bơi, kể cả mua
kem xoa nở ngực nhưng vòng 1 của tôi vẫn không hề thay đổi. Nó chỉ
nhỉnh hơn hồi cấp 2 một tí xíu thôi, chẳng đáng kể. Thật xấu hổ khi phải
nói rằng với người ta, khi mặc áo “siêu độn” đã có bộ ngực rất đẹp, còn
tôi kể cả mặc thì trông vẫn… lùng bùng bởi ngực quá lép.
Là con gái, tôi cũng thích các kiểu áo
tank top, rồi áo pull hở cổ lắm chứ, nhưng chưa một lần tôi dám diện ra
đường bởi nó sẽ tố cáo ngay bộ ngực “giả”. Tôi đành mua đủ loại áo độn
từ to đến bé, sử dụng nó hàng ngày như một vật bất ly thân, kể cả khi ở
nhà bởi nhà tôi mở hàng bán điện thoại nên lúc nào cũng có khách ra vào.
Tôi được bọn bạn gọi biệt danh là “P đàn
ông”, không phải vì tính cách tôi đàn ông hầm hố, mà vì một lý do ai
cũng biết cả. Trước anh, tôi cũng đã quen hai cậu bạn. Họ đều nói là
không quan trọng ngoại hình, rồi “làm gì có ai chuẩn, đến mẫu cũng còn
đầy khuyết điểm”, nghe thì thật ngọt ngào nhưng hóa ra đều giả dối hết.
Cho tới khi tôi gặp anh thì lại khác.
Anh là nhiếp ảnh thời trang của một tờ báo mạng, đã tiếp xúc thường
xuyên với giới người mẫu, sao nổi tiếng – nói chung hàng ngày đều gặp
người đẹp nên anh nói với tôi “người đẹp thì nhan nhản, ngắm mãi cũng
chán”.

Nỗi ám ảnh về vòng một lép kẹp đã đi theo tôi suốt từ cấp 2 đến giờ… – (Ảnh minh họa)
Lời nói của anh khiến tôi mừng phát
khóc, anh cho tôi thấy rằng anh không phải là kẻ háo sắc đến mức chỉ
chăm chăm ngắm con gái xem ngực có to, chân có dài, da có trắng không.
Quan trọng là cô gái ấy sống với anh thế nào, tính cách ra sao… Anh ấy
thích tôi vì tính tôi nhí nhảnh, vui vẻ. Những buổi đi chơi thật vui và
thoải mái, đễn nỗi tôi dần bớt lo lắng về vòng một của mình.
Suy sụp chỉ vì vòng một…quá bé
Tôi biết dù sao thì anh cũng là con trai, thi thoảng ngoài phố có cô
nàng ăn mặc bắt mắt với legging bó sát và áo ba lỗ hở ngực thì anh cũng
có ngoái lại nhìn. Hay lúc xem phim, thấy diễn viên nữ mặc những bộ váy
gợi cảm lộ vòng 1, anh cũng ngồi suýt xoa khen xinh. Những lúc đó tôi
chỉ cười, dù nụ cười có méo mó nhưng lại thầm an ủi “anh lạ gì giới diễn
viên người mẫu, có đẹp cũng là do chỉnh sửa”…
Chuyện của tôi với anh rồi cũng được 4
tháng, dù tôi có “nghiêm cấm” anh đụng chạm thái quá vào người tôi nhưng
khi ở cạnh nhau, nhiều lúc cả tôi cũng khó kìm chế những nụ hôn. Nhưng
một hôm, khi ôm, anh vô tình chạm vào vòng 1 rồi tôi không hiểu anh nghĩ
gì khi hỏi tôi một câu thế này “Em toàn mặc áo độn to phải không?”.
Tôi muốn độn thổ luôn khi nghe câu ấy,
tôi biết cái “lỗi” vòng một của mình chứ, nhưng tôi nghĩ là anh đã hiểu
cho tôi rồi cơ mà. Thấy tôi lúng túng, anh nói thêm “Yêu nhau thì chuyện
đụng chạm vào cơ thể là bình thường mà em. Với lại anh có quan trọng gì
vòng một to hay bé đâu. Em không phải ngại”. Nghe câu ấy tôi như được
cởi tấm lòng, anh ấy đã không quan trọng chuyện “to” hay bé”, cớ sao tôi
phải ngại nữa.
Đó chính là điều ngu dại nhất của tôi.
Vì bớt xấu hổ, tôi đã không còn cấm cản anh đụng chạm vào vòng 1, miễn
sao không vượt quá giới hạn là được. Để rồi khi anh đưa tay “chạm” hẳn
vào, câu đầu tiên anh thốt lên là “Úi, bé thật. Anh còn chẳng thấy ngực
em đâu”.
Mặt tôi không thể đỏ hơn nữa, điều tệ
hại là anh rút ngay tay ra và chỉnh sửa lại dáng ngồi nghiêm túc. Không
hiểu tôi nghĩ gì mà còn mở miệng lắp bắp “Em tưởng anh biết là nhỏ, với
cả anh nói không quan trọng mà”. Bạn trai tôi nhìn tôi vài giây rồi nói
ngay “Tất nhiên anh không quan trọng rồi. Thôi bây giờ anh đưa em về ngủ
sớm mai còn đi học nhé!”.
Sau hôm ấy, anh vẫn đối xử với tôi bình
thường nhưng lại ít gặp nhau hơn vì anh phải đi chụp ở tỉnh. Có khi cả
tuần chúng tôi không gặp nhau. Tôi cứ sợ lại có teen model xinh đẹp nào
“cướp” mất anh nên càng gọi và nhắn tin nhiều hơn. Nhưng có lúc anh
nghe, có khi lại để máy tút dài hoặc dập máy đi, nhắn lại mỗi cái tin
vỏn vẹn 2 từ “Đang chụp”.
Bạn tôi còn thấy anh đèo một đứa con gái
ăn mặc cực mát mẻ, áo xẻ sâu khoe ngực ngoài phố. Tôi như bị điên lên,
tra hỏi thì anh bảo chỉ là đứa mẫu chụp cho báo thôi. Đầu óc tôi cứ nhảy
múa loạn xạ vì ghen, vì buồn, và vì tủi thân nữa. Tôi lại nghĩ đến vòng
một thảm hại của mình, có thể vì anh đã chán nhưng không muốn mang
tiếng nên mới chọn cách để tôi tự ra đi. Tôi muốn cho rằng mình nghĩ
ngợi lung tung lắm, nhưng lý do gì mà ngày trước 1 tuần đi chơi với nhau
4-5 lần, giờ chỉ gặp vào cuối tuần, có khi độc một ngày chủ nhật vì anh
quá bận.
Anh vẫn ôm và hôn tôi, nhưng chỉ một tí
là buông tôi ra ngay. Anh nói một câu nửa đùa nửa thật “Chạm vào vòng
một của em, thà chạm vào chính mình còn hơn” (anh ấy tập Gym nên có múi
ngực), rồi khi thấy tôi rơm rớm nước mắt, anh lại cười xòa lên bảo trêu
tí thôi.
Bị người yêu nói thẳng vào mặt như thế,
nếu là các bạn thì mọi người sẽ làm gì? Tôi như bị dội một gáo nước lạnh
cho tỉnh hẳn, và càng nghĩ, tôi càng cho rằng chắc là anh đã chán mình.
Dù sao anh cũng đã chọn cách sống thực tế, là con trai chẳng ai muốn ở
bên người yêu mà cứ như “hai thằng đàn ông” cả.
Anh không hề đòi hỏi tôi phải “vượt giới
hạn”, nhưng ít nhất tôi cũng nên thể hiện mình quyến rũ một chút chứ.
Sự thẳng thắn của anh khiến tôi càng có khao khát được đi phẫu thuật
nâng vòng một, tôi không thể để khiếm khuyết này (đối với xã hội bây giờ
là cực lớn) ảnh hưởng đến tình cảm và sự tự tin của mình nữa. Tôi vẫn
còn trẻ, chẳng lẽ cả đời cứ phải mặc áo cao cổ để che đậy một chiếc áo
“siêu độn” bên trong?
Và tôi nhận ra một sự thật tuy phũ,
nhưng lại rất thực tế rằng: Không một chàng trai nào muốn yêu một cô
nàng ngực lép. Nếu họ nói không có vấn đề gì với chuyện ấy, 1 là họ nói
dối. 2 là họ chưa thực sự nhìn thấy vòng một đó… “lép” thế nào thôi…
0 nhận xét:
Đăng nhận xét